Đang tải...
Khám phá núi Thanh Tú Nam Ninh: AI, robot bán hàng, rừng nhiệt đới, xe điện và quy hoạch du lịch xanh. Từ đó nhìn về ESG và máy xúc SANY tại Việt Nam.
Từ khóa chính: núi Thanh Tú Nam Ninh Từ khóa phụ: Thanh Tú Sơn Nam Ninh, du lịch xanh Trung Quốc, ESG Trung Quốc, ESG Việt Nam, du lịch bền vững, máy xúc SANY, máy xúc điện SANY, công trình xanh, thiết bị xây dựng xanh
Tôi vừa có một chuyến tham quan núi Thanh Tú – Thanh Tú Sơn (Qingxiu Mountain) ở Nam Ninh, Quảng Tây. Nếu chỉ nói đây là một khu du lịch đẹp thì chưa đủ.
Điều khiến tôi suy nghĩ nhiều hơn sau chuyến đi là cách người Trung Quốc tổ chức một không gian du lịch mà ở đó: thiên nhiên – con người – công nghệ – giao thông – dịch vụ – kinh tếđược đặt cạnh nhau khá hài hòa.
Và càng đi, tôi càng nghĩ đến một từ:
ESG.
Không phải ESG trên những slide thuyết trình. Mà là ESG hiện diện trong từng con đường, hàng cây, phương tiện vận chuyển và cách vận hành một khu du lịch.
Ngay từ những phút đầu tiên bước vào khu vực tham quan, tôi đã gặp một hình ảnh khá thú vị: một cửa hàng AI với robot tự phục vụ bán hàng.
Không cần quá nhiều nhân viên.
Không cần một cửa hàng truyền thống với rất nhiều người đứng bán.
Công nghệ được đưa trực tiếp vào hoạt động thương mại phục vụ khách du lịch.
Điều thú vị không nằm ở việc “có robot”.
Robot chỉ là phần nhìn thấy được.
Điều đáng nói hơn là tư duy phía sau:
Làm thế nào để cung cấp dịch vụ tốt hơn nhưng sử dụng ít tài nguyên hơn?
Đó chính là một câu hỏi rất gần với ESG. Công nghệ chỉ thực sự có ý nghĩa khi nó tạo ra hiệu quả.
Điều khiến tôi thích nhất là màu xanh.
Rừng cây nhiệt đới rậm rạp.
Cây xanh phủ kín nhiều khu vực.
Không gian mát.
Không khí dễ chịu.
Những con đường được tổ chức rất rõ ràng.
Đi bộ có không gian dành cho đi bộ.
Xe đạp có làn phù hợp.
Phương tiện phục vụ du khách được tổ chức riêng.
Không phải cứ phát triển du lịch là phải bê tông hóa thật nhiều.
Ngược lại.
Ở đây, thiên nhiên chính là tài sản du lịch quan trọng nhất.
Công trình phục vụ con người nhưng không được phép lấn át thiên nhiên.
Đó là một tư duy rất đáng suy nghĩ.
|
|
Một trong những điều tôi thích ở Thanh Tú Sơn là cách tổ chức giao thông.
Có những đoạn đường rất đẹp dành cho người đi bộ và xe đạp.
Du khách có thể thong thả đi giữa không gian xanh.
Những chuyến xe điện đưa khách lên xuống các khu vực tham quan.
Và đây là một chi tiết rất nhỏ nhưng lại tạo ra trải nghiệm rất lớn.
Ngồi trên xe điện, đi giữa rừng cây xanh mát, nhìn cảnh vật hai bên đường… cảm giác hoàn toàn khác với việc ngồi trong một chiếc ô tô chạy bằng động cơ đốt trong.
Đây là nơi mà phương tiện giao thông không chỉ có nhiệm vụ: “đưa khách từ A đến B.”
Nó trở thành một phần của trải nghiệm du lịch.
Đây là điều tôi cho rằng Việt Nam cần hiểu đúng. ESG không có nghĩa: không xây dựng, không phát triển, không sử dụng máy móc.
Ngược lại. Muốn phát triển một khu du lịch lớn, một đô thị lớn hay một hạ tầng giao thông hiện đại thì vẫn phải cần:
máy xúc;
máy ủi;
máy lu;
xe vận chuyển;
hệ thống điện;
xử lý nước;
xử lý rác;
giao thông;
công nghệ quản lý.
Vấn đề là:
Chúng ta sử dụng những công nghệ đó như thế nào?
Có thể làm một con đường bằng cách phá bỏ rất nhiều cây.
Nhưng cũng có thể thiết kế tuyến đường theo địa hình, giữ lại tối đa hệ sinh thái.
Có thể sử dụng động cơ diesel ở mọi nơi.
Nhưng cũng có thể đưa xe điện vào những khu vực phù hợp.
Có thể xây dựng một khu du lịch theo cách tiêu tốn rất nhiều năng lượng.
Nhưng cũng có thể sử dụng AI, tự động hóa và dữ liệu để tối ưu nhân lực và vận hành. Đó mới là ESG thực tế.
Đây là điều tôi đặc biệt suy nghĩ sau chuyến đi.
Một dự án không thể gọi là bền vững nếu:
chi phí quá cao,
không tạo ra giá trị kinh tế,
không vận hành được lâu dài.
ESG phải đồng thời có:
Giảm tác động môi trường.
Tạo trải nghiệm tốt cho con người, việc làm, tiếp cận công bằng và môi trường sống tốt hơn.
Quản trị tốt, minh bạch và sử dụng nguồn lực hiệu quả.
Nhưng phía sau cả ba chữ đó phải là:
Economic Efficiency – hiệu quả kinh tế.
Một khu du lịch xanh nhưng không có khả năng vận hành hiệu quả sẽ khó tồn tại lâu dài.
Một nhà máy xanh nhưng chi phí sản xuất không cạnh tranh cũng khó mở rộng.
Một chiếc máy công trình “xanh” nhưng năng suất quá thấp cũng chưa chắc là lựa chọn tốt.
ESG phải đi cùng hiệu quả.
Càng lên cao, cảnh tượng càng mở rộng.
Phía dưới là Nam Ninh.
Những tòa nhà cao tầng mọc lên.
Những khu đô thị mới kéo dài xa tầm mắt.
Những tuyến đường lớn nối các khu vực của thành phố.
Một đô thị hiện đại đang phát triển rất nhanh.
Nhưng đứng trên núi Thanh Tú, tôi lại không cảm thấy thiên nhiên bị thành phố nuốt chửng hoàn toàn.
Một bên là: rừng xanh.
Một bên là: đô thị.
Hai không gian tưởng như đối lập nhưng lại cùng tồn tại.
Và có lẽ đây mới là bài toán lớn của các thành phố châu Á trong thế kỷ XXI:
Làm thế nào để đô thị hóa mà không đánh mất thiên nhiên?
Từ Thanh Tú Sơn có thể nhìn về không gian rộng lớn của Nam Ninh và hệ thống sông ngòi xung quanh.
Đứng trước dòng nước, tôi lại nghĩ đến Việt Nam.
Sông Châu Giang là một hệ thống sông lớn của miền Nam Trung Quốc, với nhiều chi lưu và mạng lưới thủy văn liên kết rộng lớn.
Đặc biệt, hệ thống sông này có liên hệ thủy văn xuyên biên giới với Việt Nam.
Trong chuyến đi, tôi bất giác có cảm giác rất lạ.
Đứng ở Trung Quốc nhưng lại nghĩ về quê hương.
Không còn cảm giác khoảng cách địa lý quá lớn.
Những dòng sông không biết biên giới.
Con người có thể dựng nên đường biên giới.
Nhưng thiên nhiên thì không.
Và có lẽ chính vì vậy mà việc bảo vệ môi trường xuyên biên giới càng trở nên quan trọng.
Thanh Tú Sơn không phải một khu rừng bỏ mặc cho tự nhiên. Đây là một hệ thống du lịch được tổ chức.
Có:
vé;
dịch vụ;
phương tiện vận chuyển;
cửa hàng;
nhà vệ sinh;
điểm nghỉ;
hệ thống giao thông;
nhân viên;
công nghệ;
quản lý;
bảo tồn.
Tất cả cùng tạo thành một chuỗi giá trị.
Đây chính là điểm rất đáng học hỏi.
Bảo vệ thiên nhiên không đồng nghĩa với đóng cửa thiên nhiên.
Có thể đưa con người đến gần thiên nhiên hơn nhưng phải kiểm soát cách con người tiếp cận.
Có thể phát triển du lịch nhưng không nhất thiết phải phá bỏ cảnh quan.
Có thể tạo ra doanh thu nhưng đồng thời bảo tồn tài nguyên.
Đó chính là tư duy của du lịch bền vững.
Điều thú vị là càng đi du lịch, tôi càng nghĩ về ngành máy xây dựng.
Bởi để có được những con đường, những tuyến xe điện, những công trình hạ tầng và các khu đô thị phía dưới núi… đằng sau tất cả vẫn là máy móc xây dựng.
Máy xúc.
Máy lu.
Máy ủi.
Máy đào nền.
Máy vận chuyển.
Không có máy móc, rất khó tạo ra hạ tầng hiện đại với tốc độ mà xã hội ngày nay yêu cầu.
Vấn đề không phải: Có sử dụng máy xúc hay không?
Mà là:
Sử dụng loại máy nào, trong bao lâu, với năng suất bao nhiêu và tác động môi trường thế nào?
Hãy thử nhìn chiếc máy xúc theo một cách khác.
Một chiếc máy xúc tiết kiệm nhiên liệu hơn có thể: giảm chi phí vận hành → giảm tiêu thụ nhiên liệu → giảm phát thải.
Một chiếc máy có năng suất cao hơn: làm được nhiều việc hơn trong cùng thời gian → giảm số giờ hoạt động cần thiết → giảm chi phí và tác động môi trường.
Một chiếc máy có độ tin cậy cao: ít dừng máy → ít lãng phí thời gian → giảm chi phí sửa chữa → tăng hiệu quả sử dụng tài nguyên.
Một chiếc máy điện: không phát thải khí xả tại điểm sử dụng → giảm tiếng ồn → phù hợp với một số khu vực đô thị, nhà máy và không gian du lịch.
Đó là ESG rất cụ thể.
Không cần những khẩu hiệu quá lớn.
Chỉ cần đo được:
lít dầu/giờ
m³/giờ
tấn/giờ
kWh/giờ
kg CO₂/giờ
giờ dừng máy
chi phí/giờ
Khi đó ESG trở thành dữ liệu.
Và khi ESG trở thành dữ liệu, doanh nghiệp có thể tính toán và tối ưu.
Tôi đặc biệt quan tâm đến những dòng máy xúc điện SANY.
Bởi máy điện không chỉ là câu chuyện thay động cơ diesel bằng motor điện.
Nó mở ra một cách suy nghĩ khác về công trường.
Hãy tưởng tượng:
Một công trường trong khu đô thị.
Một khu du lịch sinh thái.
Một nhà máy.
Một dự án hạ tầng gần khu dân cư.
Một công trường hoạt động ban đêm.
Ở những nơi này, tiếng ồn, khí thải và chất lượng không khí ngày càng trở thành vấn đề quan trọng.
Khi đó máy điện có thể mang lại những lợi thế mà máy diesel truyền thống khó đạt được.
Và nếu kết hợp với: điện mặt trời + BESS + quản lý năng lượng + sạc thông minh thì máy xây dựng có thể trở thành một phần của cả hệ sinh thái năng lượng xanh.
Đây lại là một nguyên tắc rất quan trọng.
Nếu máy điện có giá đầu tư cao hơn nhiều nhưng công trường không có hạ tầng sạc phù hợp, thời gian hoạt động không phù hợp hoặc chi phí điện quá cao, thì chưa chắc đó là phương án tối ưu.
Doanh nghiệp cần tính: CAPEX + OPEX + nhiên liệu/điện + bảo dưỡng + thời gian dừng máy + năng suất + tuổi thọ + giá trị còn lại + chi phí carbon.
Đó chính là: TCO – Total Cost of Ownership
Và cũng chính là điểm mà ESG gặp hiệu quả kinh doanh.
Tôi nghĩ có ít nhất 5 điều.
Quy hoạch tốt có thể giúp thiên nhiên trở thành tài sản kinh tế.
Làn đi bộ, xe đạp, xe điện và phương tiện công cộng cần được đưa vào quy hoạch chứ không phải làm sau cùng.
Robot, AI, tự động hóa không phải để “trang trí”.
Công nghệ phải giúp: ít người hơn – phục vụ tốt hơn – chi phí thấp hơn – dữ liệu tốt hơn.
Không chỉ nói: “Chúng tôi rất xanh.”
Mà phải chứng minh: giảm bao nhiêu nhiên liệu, giảm bao nhiêu CO₂, giảm bao nhiêu chất thải, tăng bao nhiêu năng suất.
Công trình xanh không thể bắt đầu từ mái nhà xanh.
Nó phải bắt đầu ngay từ: chiếc máy đang đào móng.
Tôi nghĩ đây là điều Thanh Tú Sơn khiến tôi nhớ nhất.
ESG đôi khi không nằm ở những dự án hàng tỷ đô.
Nó có thể bắt đầu bằng:
một làn đường dành cho xe đạp.
một chuyến xe điện.
một hàng cây được giữ lại.
một cửa hàng dùng AI để giảm nhân lực.
một quy hoạch hạn chế xe cá nhân.
một hệ thống xử lý rác tốt hơn.
một chiếc máy xây dựng ít tiêu hao nhiên liệu hơn.
Những điều nhỏ đó, khi được tổ chức thành hệ thống, sẽ tạo ra một thay đổi rất lớn.
Tôi từng nhiều lần đến các mỏ đá, công trường giao thông và các dự án xây dựng tại Việt Nam.
Ở đó, chúng ta vẫn thường nhìn máy xúc theo một cách rất đơn giản:
máy bao nhiêu tấn?
gầu bao nhiêu khối?
giá bao nhiêu?
Nhưng trong tương lai, có thể cần thêm những câu hỏi khác:
Một giờ máy tiêu thụ bao nhiêu nhiên liệu?
Một giờ tạo ra bao nhiêu sản lượng?
Một tấn vật liệu tốn bao nhiêu năng lượng?
Một năm phát thải bao nhiêu CO₂?
Máy dừng bao nhiêu giờ?
Chi phí dừng máy là bao nhiêu?
Có thể thay diesel bằng điện ở công đoạn nào?
Có thể giảm bao nhiêu phát thải mà vẫn tăng năng suất?
Khi đó, người mua máy không còn chỉ là người mua thiết bị.
Họ trở thành:
người quản trị năng suất và carbon của công trường.
Tôi không muốn SANY chỉ được biết đến với câu chuyện: “Máy xúc Trung Quốc giá tốt.”
Đó là một cách nhìn quá nhỏ.
Điều đáng nói hơn là:
công nghệ sản xuất,
tự động hóa,
AI,
máy điện,
tiết kiệm năng lượng,
quản lý thiết bị,
TCO,
năng suất
và
ESG.
Nếu Việt Nam bước vào một giai đoạn đầu tư hạ tầng mới với hàng loạt cao tốc, sân bay, đô thị, đường sắt, cảng biển, khu công nghiệp và các dự án năng lượng…
thì câu chuyện máy xây dựng cũng phải bước sang một giai đoạn mới.
Không thể mãi chỉ hỏi:
“Máy nào rẻ hơn?”
Mà phải hỏi:
“Máy nào tạo ra nhiều giá trị hơn với ít tài nguyên hơn?”
Nam Ninh đang phát triển.
Những tòa nhà cao tầng đang mọc lên.
Những khu đô thị mới trải dài.
Những tuyến đường mới mở.
Nhưng ngay bên cạnh đó vẫn có một Thanh Tú Sơn xanh mát.
Tôi không biết mô hình này hoàn hảo đến đâu.
Nhưng nó cho tôi thấy một điều: Phát triển và thiên nhiên không nhất thiết phải là hai phía đối lập.
Nếu quy hoạch tốt.
Nếu công nghệ được sử dụng đúng.
Nếu giao thông được tổ chức tốt.
Nếu năng lượng được chuyển đổi.
Nếu máy móc được lựa chọn dựa trên hiệu quả.
Nếu con người được đặt ở trung tâm.
Thì:
đô thị có thể phát triển,
du lịch có thể phát triển,
kinh tế có thể phát triển
mà thiên nhiên vẫn có chỗ đứng.
Đứng trên núi Thanh Tú nhìn xuống Nam Ninh, tôi nhìn thấy hai thế giới.
Một bên là những khu rừng xanh.
Một bên là những tòa nhà chọc trời.
Một bên là thiên nhiên hàng triệu năm.
Một bên là đô thị chỉ mới hình thành trong vài thập kỷ.
Nhưng hai thế giới ấy không nhất thiết phải loại trừ nhau.
Có lẽ đó chính là bài học lớn nhất của ESG:
Không phải phát triển hay bảo vệ môi trường.
Mà là tìm cách phát triển bằng một phương thức ít lãng phí tài nguyên hơn.
Và trong câu chuyện ấy, những chiếc máy xúc tưởng như rất “nặng nề” lại có thể trở thành một phần của tương lai xanh.
Một chiếc máy xúc SANY tiêu thụ ít nhiên liệu hơn.
Một chiếc máy có năng suất cao hơn.
Một chiếc máy điện hoạt động trong khu vực phù hợp.
Một đội máy được quản lý bằng dữ liệu.
Một công trường tính toán TCO và CO₂ cho từng giờ vận hành.
Đó không chỉ là câu chuyện về máy xây dựng.
Đó là câu chuyện về: ESG + CÔNG NGHỆ + NĂNG SUẤT + HIỆU QUẢ.
Và có lẽ, khi Việt Nam bước vào một chu kỳ phát triển hạ tầng mới, chúng ta cũng cần bắt đầu nhìn những chiếc máy công trình bằng một con mắt khác.
Không chỉ nhìn xem chiếc máy giá bao nhiêu.
Hãy nhìn xem nó tạo ra bao nhiêu giá trị.
Và để tạo ra giá trị ấy, nó tiêu tốn bao nhiêu tài nguyên của tương lai.
Thanh Tú Sơn – Nam Ninh, Quảng Tây, tháng 8/2026.
Từ “sở hữu” sang “sử dụng”: Xu hướng thuê máy xây dựng và cơ hội cho SANY Việt Nam
Máy xúc điện SANY SY375EP lần đầu về Việt Nam – Bước tiến ESG
Bài học từ “kỷ băng hà” Nhật Bản: Vì sao doanh nghiệp phải luôn thay đổi? | SANY
ESG trong xây dựng giao thông Việt Nam: Hạ tầng xanh, công nghệ mới và tương lai cầu đường
ESG trong mỏ đá Việt Nam: Từ mỏ đá truyền thống đến mỏ đá xanh, hiện đại và bền vững
Máy xúc SANY vs LiuGong: Nên chọn máy nào để tối ưu hiệu quả đầu tư?