Đang tải...
Nhật ký Salesman - Lạng sơn du ký
Chức vụ: Chuyên gia thiết bị máy công trình & tư vấn giải pháp SANY tại Việt Nam
Kinh nghiệm: 7+ năm trong ngành máy công trình
Trần Việt An chuyên nghiên cứu và tư vấn các giải pháp thiết bị máy công trình, bao gồm máy xúc đào, máy xúc lật, thiết bị khai thác mỏ, cần cẩu, thiết bị điện và các giải pháp máy công trình SANY.
→ Xem hồ sơ tác giả và các bài viết của Trần Việt An
Chiều nay, xe dừng lại ở Hoa Hồi Quán, Lạng Sơn.
Một chiều mưa.
Không phải chuyến đi công tác vội vã như những lần trước, cũng không phải những lần chỉ ghé qua rồi lại lên đường. Lần này tôi đi một chuyến xe khách du lịch sang Quảng Tây, có thêm chút thời gian để thong thả bước xuống, đi vòng quanh và nhìn ngắm nơi mà tôi đã đi qua không biết bao nhiêu lần.
Và thật lạ…
Có những vẻ đẹp ở ngay trước mắt mình suốt nhiều năm, nhưng chỉ đến một ngày nào đó, khi lòng mình chậm lại, ta mới thực sự nhìn thấy.
Hoa Hồi Quán trong chiều mưa hôm nay mang một vẻ đẹp rất riêng.
Không quá hào nhoáng. Không cầu kỳ.
Chỉ là những mái nhà, những hàng cây, những góc nhỏ mang dáng dấp vùng biên, tiếng người qua lại, hơi đất sau cơn mưa và cái không khí rất đặc trưng của xứ Lạng.
Tôi đứng đó, bâng khuâng.
Rồi những ký ức cũ bất chợt ùa về.
Một số hình ảnh về điểm đến Hoa Hồi Quán, Lạng sơn
|
|
|
|
|
|
Tôi lên Lạng Sơn lần đầu trong hành trình này từ năm 2020.
Ngày ấy, tôi lên để tìm khách hàng, để chào bán những chiếc máy xúc SANY mới.
Đó là một giai đoạn không dễ dàng.
Kinh tế khó khăn. Các mỏ đá gặp rất nhiều áp lực. Giá đá thấp, công nợ nhiều. Khách hàng muốn đầu tư máy mới nhưng lại không thể tiếp cận vốn.
Ngân hàng không cho vay.
Các công ty thuê mua tài chính cũng từ chối.
Đứng trước một khách hàng thực sự muốn có một chiếc máy mới nhưng không có đủ điều kiện tài chính, tôi đã quyết định làm một điều mà trước đó tôi chưa từng nghĩ mình sẽ làm.
Tôi đề xuất công ty cho khách hàng vay trực tiếp trong 3 năm, có trả lãi, đồng thời tìm mọi cơ chế và phương án hỗ trợ để khách hàng có thể đưa chiếc SANY SY245H mới về phục vụ sản xuất.
Đó không đơn thuần còn là câu chuyện bán một chiếc máy xúc.
Đó là câu chuyện về niềm tin.
Tôi vẫn nhớ những ngày ấy.
Cùng khách hàng ăn một bữa cơm.
Cùng uống vài chén rượu.
Có những lần ngủ lại ngay tại nhà khách hàng.
Rồi sáng hôm sau lại cùng nhau ra mỏ.
Không có những cuộc gặp sang trọng.
Không có những lời hứa quá lớn.
Chỉ có sự chân thành, sự chia sẻ và một niềm tin rất giản dị rằng: khó khăn rồi sẽ qua, miễn là chúng ta cùng nhau cố gắng.

Có lẽ chính những điều bình dị ấy đã làm nên một mối quan hệ mà đến tận hôm nay tôi vẫn trân trọng.
Từ một chiếc máy xúc SANY đầu tiên, sau này khách hàng đã tiếp tục đồng hành cùng tôi, đưa về thêm những chiếc máy khác.
Tổng cộng 4 chiếc máy xúc SANY đã lần lượt có mặt.
Nhưng điều khiến tôi nhớ nhất không phải là con số 4.

Mà là việc người khách hàng ngày ấy trở thành một người bạn.
Họ thường xuyên hỏi thăm.
Thường xuyên nói tốt về tôi.
Và quan trọng hơn, họ giới thiệu những khách hàng mới.
Trong nghề salesman, có lẽ đó là một trong những phần thưởng lớn nhất.
Không phải một hợp đồng.
Không phải một khoản hoa hồng.
Mà là khi một khách hàng cũ sẵn lòng nói với người khác rằng: “Cậu ấy làm việc được. Có thể tin tưởng.”
Tôi nghĩ, làm nghề bán hàng lâu năm rồi mới hiểu: Khách hàng có thể mua sản phẩm vì giá cả, nhưng họ sẽ ở lại vì niềm tin.
Và niềm tin thì không thể mua bằng tiền.
Nó được xây dựng từ những ngày khó khăn.
Từ những lần mình có mặt khi khách hàng cần.
Từ những lúc cùng nhau tìm cách giải quyết vấn đề.
Và đôi khi, chỉ đơn giản là một bữa cơm, một chén rượu, một câu hỏi thăm đúng lúc.
|
|
|
|
Chiều nay, đứng ở Hoa Hồi Quán, tôi chợt nhận ra mình đã đi qua nơi này rất nhiều lần.
Nhưng trước đây tôi luôn vội.
Vội đi gặp khách hàng.
Vội đến mỏ.
Vội khảo sát máy.
Vội ký hợp đồng.
Vội trở về.
Một salesman thường sống như thế.
Luôn chạy về phía trước.
Luôn có một cuộc hẹn tiếp theo.
Một khách hàng tiếp theo.
Một chuyến đi tiếp theo.
Một mục tiêu tiếp theo.
Đôi khi vì quá bận chạy về phía trước, chúng ta quên mất rằng trên con đường ấy có biết bao nhiêu con người, bao nhiêu vùng đất và bao nhiêu kỷ niệm đã âm thầm trở thành một phần trong cuộc đời mình.
Lạng Sơn đối với tôi hôm nay không còn chỉ là một địa danh.
Nó là ký ức về những ngày đầu tiên tôi cố gắng đưa những chiếc máy xúc SANY mới đến với khách hàng trong lúc thị trường khó khăn.
Là những con đường lên mỏ.
Là những bữa cơm đơn sơ.
Là những câu chuyện bên chén rượu.
Là những người khách hàng sau này trở thành bạn bè.
Là cảm giác được tin tưởng sau những năm tháng cùng nhau vượt qua khó khăn.
Và có lẽ, đó chính là vẻ đẹp lớn nhất của một vùng đất.
Không phải chỉ nằm ở núi non, cảnh vật hay những công trình được xây dựng lên.
Mà nằm trong những con người mà ta từng gặp ở đó.

Mưa vẫn rơi.
Tôi đứng dưới mái hiên Hoa Hồi Quán nhìn những dòng xe chạy qua.
Những chiếc xe xuôi về phía Nam.
Những chuyến xe đi về phía biên giới.
Người đi.
Người đến.
Lạng Sơn vẫn vậy, như một vùng đất đứng giữa những hành trình.
Nhưng trong tôi, Lạng Sơn hôm nay dường như gần gũi hơn rất nhiều.
Tôi bỗng thấy biết ơn.
Biết ơn những khách hàng đã từng tin tưởng mình.
Biết ơn những người đã cho mình cơ hội.
Biết ơn những chuyến đi.
Biết ơn cả những giai đoạn khó khăn.
Bởi nếu năm 2020 mọi thứ đều thuận lợi, có lẽ tôi đã không có những kỷ niệm sâu sắc như hôm nay.
Có những khó khăn tưởng như là trở ngại, nhưng sau nhiều năm nhìn lại, chúng lại chính là những viên gạch đầu tiên xây nên con đường mình đã đi.
Tôi vẫn tin rằng nghề salesman thực chất không chỉ là bán hàng.
Đó là một nghề đi tìm niềm tin.
Đi rất nhiều.
Gặp rất nhiều người.
Nghe rất nhiều câu chuyện.
Có những lần thành công.
Có những lần thất bại.
Có những khách hàng chỉ gặp một lần rồi không bao giờ gặp lại.
Nhưng cũng có những người từ một cuộc gặp gỡ tình cờ lại trở thành bạn đồng hành nhiều năm.
Và chính những mối quan hệ ấy khiến nghề này trở nên đáng sống.
Tôi muốn tiếp tục đi.
Tiếp tục gặp khách hàng.
Tiếp tục đưa những sản phẩm, công nghệ và những giải pháp mới đến với các công trình, các mỏ đá, các doanh nghiệp Việt Nam.
Không chỉ để bán thêm một chiếc máy.
Mà để cùng khách hàng tìm ra một cách làm hiệu quả hơn, hiện đại hơn và bền vững hơn.
Những chiếc máy xúc SANY hôm nay không chỉ là những cỗ máy.
Đằng sau chúng là công nghệ, là năng suất, là bài toán chi phí, là môi trường, là ESG và là khát vọng thay đổi cách làm cũ.
Tôi nghĩ đó cũng là cách một salesman có thể tạo ra giá trị cho khách hàng.

Chiều Lạng Sơn mưa nhẹ.
Tôi chuẩn bị lên xe.
Ngoái lại nhìn Hoa Hồi Quán thêm một lần nữa.
Một nơi mà tôi đã đi qua rất nhiều lần nhưng hôm nay mới thực sự dừng lại để ngắm nhìn.
Có lẽ cuộc đời cũng vậy.
Có những điều tưởng như rất quen thuộc nhưng phải đến một lúc nào đó, ta mới hiểu hết giá trị của nó.
Đất và người xứ Lạng đã cho tôi những ký ức đẹp.
Cho tôi những người bạn.
Cho tôi những khách hàng.
Và cho tôi một bài học mà càng đi nhiều năm trong nghề tôi càng thấm: Làm ăn có thể bắt đầu bằng một hợp đồng, nhưng một mối quan hệ bền lâu luôn bắt đầu bằng sự chân thành.
Tôi rời Hoa Hồi Quán trong chiều mưa.
Mang theo một chút bâng khuâng.
Một chút biết ơn.
Và một chút thôi thúc phải cố gắng nhiều hơn nữa.
Bởi phía trước vẫn còn rất nhiều con đường.
Rất nhiều khách hàng.
Rất nhiều công trình.
Và rất nhiều cơ hội để làm những điều có ích.
Thêm yêu đất nước mình.
Thêm trân trọng những con người mình gặp.
Và thêm cố gắng để tạo dựng một tương lai tươi sáng hơn.
Hẹn Lạng Sơn một ngày trở lại.
Không vội vã.
Để lại được ngồi đâu đó bên một mái hiên, nhìn mưa rơi, uống một chén trà và kể tiếp những câu chuyện của một người salesman đã đi qua rất nhiều vùng đất trên hành trình của mình.
|
|
Khi 5S bước vào ngành máy công trình
Từ Nam Ninh nghĩ về ESG – một đô thị đáng sống bắt đầu từ cách quy hoạch giao thông
Nhật ký salesman: Gặp một “sư phụ” lái xe Trung Quốc và nghĩ về người lái xe, lái máy công trình Việt Nam thời đại mới
Sân bay Phố Đông – khi mỗi bước chân kể một câu chuyện về công nghệ
BƯỚC VÀO NHÀ MÁY SANY – KHI NHÀ MÁY SẢN XUẤT GIỐNG NHƯ MỘT CÔNG VIÊN
NHẬT KÝ SALESMAN - HAI LẦN ĐẾN THƯỢNG HẢI